Đã từng nhiều lần bạn khuyên trẻ phải học thật tốt để sau này có một tương lai tươi sáng, luôn thương yêu và lễ phép với mọi người thì mới là một đứa trẻ ngoan, năng tắm rửa sạch sẽ để giữ gìn sức khỏe cho bản thân v.v… và còn rất nhiều, rất nhiều điều khác nữa. Và bạn cảm thấy một điều rằng, những gì bạn khuyên bảo chúng chỉ có tác dụng một thời gian ngắn hoặc đôi khi chẳng có tác dụng tí nào; bởi vì sau đó bạn vẫn thường phải nhắc đi nhắc lại với chúng những gì đã chỉ bảo, dặn dò.

Nếu để ý kĩ bạn sẽ thấy, những điều khuyên bảo con mình bạn vẫn thường dùng theo cách nói của lý trí, cách nói nguyên nhân – hệ quả. Nhưng một thực tế trong cuộc sống, con người chúng ta luôn làm việc theo cảm xúc, không bất kì một ai làm việc theo lý trí cả, và trẻ cũng thế.

Hãy thử suy nghĩ thử xem, rất nhiều lần bạn hành động trong quá khứ và những lần đó là do lý trí quyết định hay do cảm xúc quyết định:

  • Bạn luôn phấn đấu để đảm bảo sự công bằng trong cuộc sống => có phải bạn muốn mọi người được công bằng hay sâu thẳm hơn bạn sẽ cảm thấy thoải mái và hài lòng khi cuộc sống công bằng.
  • Bạn đã từng cố gắng học tập rất giỏi => có phải để đảm bảo một tương lai tươi sáng cho bản thân mình hay đơn giản để bạn  có cảm giác an toàn khi đối diện với cha mẹ, bạn thấy tự hào vì được bạn bè nể phục khi đối diện với họ và bạn muốn được nhìn thấy ánh mắt tin tưởng của thầy cô.
  • Bạn từng mua sắm nhiều thứ không cần thiết trong cuộc sống => những lúc đó lý trí luôn mách bảo bạn vật đó không cần thiết, nhưng cảm xúc lại mách bảo bạn rằng sở hữu được vật ấy thật tuyệt vời, và bạn lại tiếp tục nghe theo tiếng gọi của cảm xúc.

Bạn thấy đó con người chúng ta luôn hành động theo cảm xúc bằng cách này hay cách khác, trẻ cũng thế cho nên muốn khích lệ, khuyên răn chúng bạn hãy luôn bắt đầu từ cảm xúc của chúng:

  • Nếu bạn nói với trẻ: “Con cần phải học thật giỏi để có kiến thức vững chắc, mai sau này có công ăn việc làm ổn định, có thu nhập dồi dào, để có thể lo cho bản thân và gia đình một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc”.  Những điều bạn nói hoàn toàn đúng; nhưng liệu chúng có thật sự hiểu được những gì bạn nói. Bởi vì trong thế giới của chúng đơn giản hơn bạn rất nhiều: “kiến thức vững chắc để làm gì? công ăn việc làm ổn định là cái gì? thu nhập dồi dào là sao? cuộc sống có ba mẹ lo cho rồi, có gì phải lo lắng nữa? chuyện vợ chồng à, nghe sao xa vời quá!”  Và thế là coi như chẳng ăn nhập gì với chúng.
  • Nếu bạn thử một cách khác: “ba mẹ rất vui sướng và tự hào khi con học giỏi, và khi học giỏi con tha hồ chơi với các món đồ chơi con yêu thích vào ngày nghỉ, gia đình ta lúc nào cũng vui vẻ, hạnh phúc vì điều đó; chắc là con thích được bạn bè yêu quý và tôn trọng một người đầy tài năng đúng không? Con sẽ rất tự hào khi mọi người nhìn mình bằng ánh mắt nể phục. Con có muốn cảm thấy sợ hãi và lo lắng khi cô bước vào lớp và lấy danh sách lớp để gọi tên lên trả bài, hay con muốn luôn thoải mái và tự tin trong những lúc như vậy”.
  • Rất nhiều lần bạn kêu gọi con phụ giúp công việc nhà với bạn: “Con phải biết giúp đỡ mẹ trong công việc nhà chứ, mẹ đã mệt mỏi với hàng tá công việc rồi đây này, con đã lớn rồi cơ mà con phải biết điều đó chứ!”. Nhưng trong thế giới của chúng, mẹ là người lớn mà, mẹ thừa sức làm mà, tại sao mẹ lại mệt mỏi và không đủ sức làm chứ?
  • Hãy thử một cách khác xem: “Con có biết mẹ sẽ rất vui sướng và hạnh phúc khi con vui vẻ giúp đỡ mẹ những công việc trong nhà, vì con là một đứa trẻ ngoan luôn biết yêu thương và đỡ đần cha mẹ”. Nếu biết được hành động nhỏ đó có thể làm bạn vui và hạnh phúc như vậy, trẻ sẽ làm điều đó bằng cả tấm lòng bởi trẻ cũng yêu thương bạn như bạn yêu thương chúng, và trẻ cảm thấy tự hào khi được nhìn nhận là một đứa trẻ ngoan, biết yêu thương, san sẻ việc nhà với cha mẹ.

Bạn đã nói lý với trẻ nhiều rồi, hãy thử giao tiếp với chúng bằng cảm xúc và bạn sẽ thấy rất tuyệt vời. Vì khi đó bạn sẽ thấy gia đình thật êm ấm, thuận hòa,  khi cha mẹ và con cái có thể thấu hiểu và thông cảm cho nhau nhiều như vậy.

[sach_thanhcongtuoiteen]