Một trong năm nhu cầu chính yếu nhất của con người đó chính là được chấp nhận. Được chấp nhận, không đơn thuần chỉ là chấp nhận những hành động, những cố gắng, những nỗ lực mà nó còn bao hàm cả được chấp nhận cảm xúc.

Ở trẻ cũng vậy, và nhu cầu được chấp nhận về cảm xúc ở trẻ rất cao; bởi ở lứa tuổi này trẻ rất nhạy cảm với thế giới xung quanh, và trẻ chưa có nhiều va chạm với cuộc sống chính vì thế chúng ta là bậc cha mẹ, chúng ta cần hướng dẫn cho trẻ rất nhiều.

Có thể nói, cha mẹ đã quen quyết định, giúp con mình chọn lựa vì cha mẹ tin rằng điều đó tốt cho con của mình. Điều đó hoàn toàn chính xác, ngoài ra cha mẹ cũng cần hiểu rằng con mình cũng có những suy nghĩ riêng, những hướng giải quyết riêng và trẻ cũng tin rằng điều đó là tốt nhất với chúng.

Trong đa số trường hợp, nếu cha mẹ chọn cách lắng nghechấp nhận cảm xúc của trẻ. Chính bản thân trẻ sẽ có những suy nghĩ và lựa chọn phương pháp giải quyết vấn đề rất đúng đắn; và trẻ càng ngày càng tin tưởng ở cha mẹ nhiều hơn, càng muốn tâm sự với cha mẹ nhiều hơn nhiều hơn nữa.

Để thể hiện lắng nghe và chấp nhận cảm xúc của trẻ chúng ta có bốn cách sau:

1. Lắng nghe một cách im lặng và chăm chú.

Những lúc trẻ đang vui, buồn, tức giận v.v… là những lúc trẻ mong được cha mẹ lắng nghe nhiều nhất. Hãy thử tưởng tượng mà xem, khi bạn đang tức giạn một ai đó, có một người cứ đứng bên bạn nói với bạn rằng bạn phải làm thế này, làm thế kia; tâm trạng của bạn lúc đó sẽ thế nào và bạn sẽ phản ứng thế nào với người đó. Và trẻ cũng thế.

Ví dụ: Khi trẻ hớt hải chạy về và kể với bạn rằng trẻ vửa đánh nhau với bạn xong. Phản ứng của bạn với trẻ lúc đó là gì? Hãy suy nghĩ về điều đó, và với những cách phản ứng đó, kết quả của sự việc đã đi đến đâu, tôi tin rằng bạn là người có thừa câu trả lời.

Nhưng trong tình huống này; nếu bạn bình tĩnh rót cho trẻ một ly nước và hỏi trẻ về sự việc. Trẻ sẽ kể cho bạn nghe lại đầu đuôi toàn bộ sự việc, trong lúc này quan trọng nhất là bạn hãy lắng nghe thật im lặng và chăm chú, trẻ sẽ cảm thấy bạn tôn trọng trẻ và trẻ sẽ kể cho bạn nghe thật rõ chi tiết sự việc đã xảy ra. Thật ra, bạn đang giúp chính bản thân trẻ suy nghĩ; bởi khi trẻ kể lại câu chuyện một cách rõ ràng, chính bản thân trẻ cũng đang suy xét lại việc vừa xảy ra một cách cụ thể hơn, trẻ sẽ nhận ra cách ứng xử chưa đúng của bản thân. Tôi tin rằng, bạn còn ngạc nhiên hơn nữa,  khi chính bản thân trẻ sẽ đưa ra hướng giải quyết rất tích cực và đúng đắn.

2. Đồng ý với cảm xúc bằng các từ thể hiện sự đồng ý (à, ừ, ừhm v.v… ).

Ngoài việc lắng nghe im lặng và chăm chú, nếu trẻ có những cảm xúc mãnh liệt bạn vẫn có thể thể hiện cho trẻ biết bạn đang đồng ý với cảm xúc của trẻ bằng các thán từ (à, ừhm, ồ v.v… )

Ví dụ: Trẻ đang rất hăng say kể bạn nghe về việc một người bạn thân đã không chơi với trẻ nữa. Trẻ nói rằng trẻ cảm thấy rất giận vì bị bạn mình phản bội (hãy nhớ rằng, đối với trẻ những việc như thế này là rất to tát; nó cũng tương tự như sự việc người lớn chúng ta bị người yêu phản bội vậy).

Hãy đồng ý với cảm xúc giận dữ, thất vọng, hụt hẫng của trẻ bằng các thán từ, cùng với một ánh mắt cảm thông tuyệt đối và vuốt đầu trẻ xoa dịu thật êm ái. Khi trẻ đã nói được hết những cảm xúc của mình, là lúc trẻ bình tâm nhất và trẻ sẽ cảm thấy việc này rất bình thường. Trẻ sẽ hiểu rằng không sao cả, trẻ còn rất nhiều bạn và không có gì phải buồn bực nữa. Bạn biết đó, trẻ con vốn rất mau quên.

3. Đặt tên cho những cảm xúc của trẻ.

Đôi khi, bạn cũng có thể đồng ý cảm xúc của trẻ bằng cách đặt tên cho cảm xúc đó; và bạn yên tâm nếu bạn chưa biết đúng về cảm xúc của trẻ, trẻ sẽ nói chính xác cho bạn biết.

Ví dụ: Trẻ rất thích mặc cái áo có hình gấu Pooh trước bụng, nhưng do trẻ phát triển lớn hơn trước nên trẻ không thể mặc được nữa. Trẻ sẽ vùng vằng và nói với bạn rằng, trẻ chỉ mặc đúng cái áo đó và không mặc một cái áo nào khác.

Bạn có thể đặt tên cho cảm xúc của trẻ như sau: “Con đang tức giận vì nó không vừa với con nữa đúng không?”

Nếu bạn nói đúng cảm xúc của trẻ, trẻ sẽ phản ứng rất tích cực; có thể trẻ sẽ hỏi bạn: “Tại sao nó không vừa nữa?”, “Con có thể bé lại để mặc hay không?” v.v… Hãy trả lời những thắc mắc của trẻ thật rõ ràng, và khi đã hiểu được vấn đề; có thể chính trẻ chứ không phải bạn sẽ chọn cho trẻ một cái áo khác.

Nếu bạn nói sai cảm xúc của trẻ, không sao cả; trẻ sẽ nói cho bạn biết cảm xúc của trẻ: “Không mẹ, con buồn lắm vì con không mặc được nữa”. Và rồi trẻ sẽ hỏi bạn hoặc có những hướng giải quyết rất tích cực.

4. Nêu ra ước mơ không thực hiện được của trẻ.

Đôi khi những đòi hỏi của trẻ cũng rất là vô lý, nhưng hãy biểu hiện cho trẻ biết là bạn rất muốn thực hiện yêu cầu đó. Bởi vì luôn có một lý do tích cực nằm đằng sau mỗi một mong muốn của trẻ.

Ví dụ: Trẻ nằng nặc đòi ăn bánh sôcôla không chịu ăn bánh vani.

Bạn hiểu rằng, hẳn có một lý do gì đó bởi như vậy; bạn có thế nói với trẻ rằng: “Ước gì mẹ có thể đi mua ngay cho con loại bánh mà con thích nếu mẹ không bận nấu cơm cho cả nhà mình ăn”. Trẻ đã hiểu được sự quan tâm của bạn dành cho trẻ , và khi đó bạn sẽ thấy trẻ lựa chọn đúng đắn như thế nào.

Bạn hãy thử suy nghĩ xem, với những ví dụ mà tôi vừa đưa ra hoặc tương tự, cách mà bạn có thể đã từng phản ứng với trẻ trong quá khứ như thế nào và điều đó dẫn đến những kết quả như thế nào?
Bạn cũng cần biết rằng, trẻ học từng ngày để trưởng thành hơn; và như một phản xạ khi bạn làm một điều gì đó khiến người khác không đồng ý với bạn, bạn sẽ không làm điều đó nữa để tự bảo vệ chính mình. Trẻ cũng vậy, khi những cảm xúc của trẻ không được bạn chấp nhận, trẻ sẽ có xu hướng tự bảo vệ cảm xúc của mình bằng cách không chia sẻ với bạn cảm xúc đó nữa trong cuộc sống sau này.