ĐIỆN THOẠI

– Hồi trước: hăm hở thức đêm, thức khuya để được xem trực tiếp những buổi lễ ra mắt điện thoại mới. Rồi trầm trồ, xuýt xoa tìm đủ mọi cách để có thể sở hữu được em nó sớm nhất có thể, vì sớm bao nhiêu thì sướng bấy nhiêu.
– Đến một ngày chợt nhận ra: điện thoại chủ yếu là để nghe gọi, nhắn tin các kiểu, đọc tin tức, lâu lâu thì nghe nhạc chụp hình xíu.
– Cho nên bây giờ: nhìn những chiếc điện thoại mới cũng thích, nhưng yêu chiếc điện thoại của mình đang dùng, vì những gì mình cần thì nó đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

LAPTOP

– Hồi trước: mỗi lần Intel giới thiệu thế hệ CPU mới, hay NVIDIA giới thiệu thế hệ GPU mới. Là con tim thắt lại theo từng nhịp đập của vi xử lý mới, rồi mong ngóng các OEM nhanh chóng cho ra lò những chiếc laptop chạy những dòng thiết bị mới này để còn được tận hưởng sức mạnh của chúng với những lời có cánh.
– Đến một ngày chợt nhận ra: 90% thời gian dùng laptop là cho công việc nên bàn phím ngon là quá ổn, 10% là cho games và giải trí.
– Cho nên bây giờ: nhìn những chiếc laptop mới cũng thích, nhưng không thích bằng chiếc laptop mình đang dùng vì nó đã gắn bó với mình qua những chặng đường đời gian khó. Và điều quan trọng là ngày qua ngày, nó vẫn đang phụng sự rất ổn định.

XE HƠI

– Hồi trước: hăm hở chờ đến Motor Show hàng năm, không chỉ ở nước mình mà các ở các nước lớn trên thế giới. Rồi trầm trồ, xuýt xoa chờ em nó về Việt Nam, thế là bay ra “sờ” em nó ngay cho đã cơn thèm. Rồi lại về lục đục lên kế hoạch để rước em về dinh.
– Đến một ngày chợt nhận ra: cái xe chủ yếu là để che chắn cho mình, nắng không tới mặt mưa không tới đầu. Là phương tiện để gia đình đi chơi, khám phá những vùng đất mới, tận hưởng những vùng đất cũ.
– Cho nên bây giờ: nhìn những chiếc xe mới cũng thích lắm chứ, nhưng yêu 2 chiếc xe của mình hiện tại, và cũng không có nhu cầu nâng cấp vì 2 chiếc xe của mình là vô đối trong các hoạt động trong thành phố lẫn đường trường. Và chúng cũng gắn liền với rất nhiều kỷ niệm của gia đình mình. Với lại, điều mình cần nhất ở chiếc xe chính là mỗi ngày đề máy là nó nổ và chạy te te.

NHÀ

– Hồi trước: nghe chỗ này có dự án hay, chỗ kia có dự án mới là hứng khởi đi tham quan. Rồi về cũng trằn trọc tính toán để tìm cách sở hữu, để rồi cứ mỗi lần đi ngang những dự án thành hình từng ngày, là con tim thắt lại từng hồi.
– Đến một ngày chợt nhận ra: ngôi nhà là nơi ngăn cách với thế giới thị phi ngoài kia, là nơi những người thân chờ mình quay về, là nơi cả gia đình quây quần bên nhau, là nơi mình được ngả lưng trong những giấc ngủ yên ả. Khuôn viên đẹp thì cũng lâu lâu mới dùng một lần, bên ngoài đẹp thì cũng chỉ đã mắt người qua đường, không gian có đẳng cấp thì cũng lâu lâu hít vài hơi.
– Cho nên bây giờ: nhìn những ngôi nhà mới, những dự án mới vẫn thích đó. Nhưng ngôi nhà hiện tại đã làm rất tốt nhiệm vụ của nó, với lại vô tình phòng thờ lại rất đúng hướng tốt, cho nên ngôi nhà là chữ DUYÊN to đùng, mà đã là duyên thì mình cứ tận hưởng cái duyên này.

NÓI CHO CÙNG

Vật chất con người tạo ra để phụng sự cho chúng ta thoải mái hơn, nhưng nếu không khéo léo nhìn nhận, chúng có thể trở thành gánh nặng cho ta bất cứ lúc nào không hay?
Liệu bạn có đang gồng mình để trả nợ cho những thứ mà mình không thật sự cần, hay đang gói ghém từng ngày cho những thứ mà bạn vô tình nghĩ đó là ước mơ của bạn!
Hãy dừng lại đúng lúc để tận hưởng cuộc sống và hiểu mình, hiểu người, hiểu đời nhiều hơn.