Nền bóng đá vĩ đại

Vô tình đọc được bài viết hay về câu lạc bộ bóng đá mình yêu thích, về một trong hai nền bóng đá vĩ đại của thế giới từ ngày biết xem và biết chơi bóng đá, bất chợt thật nhiều kỉ niệm ùa về:
– Lúc còn bé, tụi bạn cứ hay chọc không hiểu sao mình lại thích cái câu lạc bộ gì lạ, mặc “áo tù” ra sân đá bóng; bản thân mình cũng chẳng hiểu, chỉ biết là thích sự mạnh mẽ và hiên ngang mà mình cảm nhận được.
– Mùa hè 2006 khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu và Italia nâng chiếc cúp danh giá, mình đã cùng em gái hò reo và chúc mừng cho Italia. Lúc đó đã cảm nhân được bài học sâu sắc: khi con người bị vùi xuống bùn đen, thì họ sẽ biết phải học cách để đứng lên; và cách để đứng lên từ bùn đen là phải “đứng yên”; và một lần nữa học được “đứng yên” và “không làm gì cả” là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
– Sau chức vô địch, các thành viên của Juventus quay về câu lạc bộ của mình và bắt đầu gồng mình để bắt đầu từ những gì còn lại; phần lớn thành viên bỏ đi, chỉ còn vài trụ cột ở lại; sống ở đời phải những lúc thế này mới kiểm chứng được lời nói hằng ngày dễ dàng thốt ra với nhau. Thời gian có thể xóa nhòa mọi thứ, nhưng những cái tên như Buffon, Nedved, Del Piero thì mình còn nhớ mãi. Mình còn nhớ lúc đó, có nhiều người nói rằng họ ở lại vì đã ở buổi xế chiều của sự nghiệp, nhưng nhiều năm sau những cái tên đó vẫn còn vang dội.
– Khi đang ngọ nguậy ở Serie B, giải đấu ít được truyền thông nhắc tới, nhưng mình nghĩ chắc cũng có rất nhiều người hâm mộ trên thế giới âm thầm dõi theo họ và mong họ sớm quay lại với Serie A. Lại cảm thấy: cứ làm mà không nói sẽ bị lãng quên, hoặc thâm chí chẳng ai biết đến; nên mình hay nói đùa trong khóa học “Đừng Bán Hàng, Bán Sự Khác Biệt”: sống ở đời phải biết “sales”, làm ít ít rồi “sales” nhiều nhiều.

Còn nhiều bài học nữa, và mình tin những ai mê nền bóng đá này, và mê câu lạc bộ này; sẽ rút ra thêm nhiều bài học cho bản thân từ câu chuyện của họ.

box_shortcode_dichgia_770px

box_shortcode_dichthuat_770px

Để lại bình luận

%d bloggers like this: